*fangirl mode*

banmai:

Cả sáng cứ vật vờ với mấy câu ĐCS,sắp nổi điên la hét rồi.Chưa kể vừa mất thẻ ATM,đóng tiền ngu đi làm lại,chưa kể về nhà thì cái Yahoo bị điên hết online được rồi.Thật là hên.

Để giải tỏa stress,mình xin được rảnh ngồi làm Tag trước khi đi ngủ vì qúa mệt.

1. Đã hôn ai bao giờ chưa?

Chưa có…

quá rãnh,ko lo học mà ngồi đánh cái này đây đó hả…

mà cái điều đầu tiên

giống tui quá hà

banmai:


picachu20:
banmai:

Hôm qua,kết thúc ngày học cuối cùng của năm 3,có bạn hỏi em có về quê ôn thi không.
Em bảo là không.Em sẽ ở lại.Về có mấy ngày rồi lại lên,thế thì cực cho em lắm.
Trưa nay Sài Gòn mây mù mưa giăng cả thành phố.Em quyết định đi nằm ,quên đi mớ đề cương,quên luôn mấy thứ chết tiệt trong đầu.Tỉnh dậy đi nấu ít đồ ăn rồi lại ngồi vô máy,làm bài,lại đề cương,lại chuyên ngành.Mỗi lần đến mùa thi ,em đều dậy lên suy nghĩ ước gì được đi đâu đó vài ngày,xách ba lô,nhảy lên xe,chẳng mang theo gì nhiều,chỉ mang mỗi tiền.Thế là đi..
Em nghĩ thế nhưng chẳng bao giờ làm được.Em không muốn trượt các môn học,không đủ tự tin để đánh đổi.Muốn nói với ai đó rằng đang cảm thấy áp lực,thấy buồn.Nhưng hình như ai đó cũng đang không vui,đang trăn trở vì “ai đó” khác nữa.Chắc không phải là em..
Ngày hôm nay là ngày chết tiệt gì mà mọi thứ đều đổ lên đầu em hết thảy.Em ngủ dậy và nhận được 1 sms từ số lạ.Lạ vì không còn trong danh bạ,đã từ lâu.Ngỡ là đã quên nhưng em vẫn biết là ai.. 
-Ya hông chơi FB nữa à?Lâu rồi H không thấy..
Em nghe có gì đó nghẹn trong cổ họng.Có lẽ lòng đã vững nên chỉ cảm thấy có một dòng điện lan tỏa.Không thể khóc,chỉ thấy lòng chùng xuống.Em block mọi thứ rồi mà.Đừng tìm kiếm,dõi theo em nữa..
Em tính không rep lại,nhưng rốt cuộc cũng send đi 1 sms vô cùng dở hơi,chỉ vỏn vẹn 1 chữ:
-Ừm..
Sao những lúc em rối tung thế này,cần có ai đó nói:”Cố lên cô gái” thì  chẳng tìm thấy ai.Giá có ai đó giữ em lại,một lát thôi..
Trời,sao em cô đơn gần chết thế này nhĩ ..?!
Hay em lại lầm lũi quay về với cuộc sống 2 năm qua,tuy có âm ỉ nhưng thanh thản.Chẳng bận lòng,chẳng lo nghĩ.Nụ cười cũng đến tự nhiên hơn..
Hay là thế nhỉ..? 
16/5/2012 
Ngoài trời đang nắng.Lòng nghe trống vắng đã lâu..
Hình như mắt em ướt,nhòe cả kính..

Mình hay đọc tumblr của bạn, thấy bạn viết hay hay, nhiều khi ngẫu nhiên mà mình cũng có những nỗi niềm như thế. ^^ Hi vọng bạn sẽ không còn thấy cô đơn nữa

Chào bạn mới.Rất vui vì lời khen. và cũng Cám ơn vì đã động viên mình.Hi vọng mình sẽ cảm thấy không cô đơn nữa trong thời gian tới.hì hì XD

waaaaaaaaaaaaaaaaaaaa,my Ya got new friend in tumblr

banmai:

picachu20:

banmai:

Hôm qua,kết thúc ngày học cuối cùng của năm 3,có bạn hỏi em có về quê ôn thi không.

Em bảo là không.Em sẽ ở lại.Về có mấy ngày rồi lại lên,thế thì cực cho em lắm.

Trưa nay Sài Gòn mây mù mưa giăng cả thành phố.Em quyết định đi nằm ,quên đi mớ đề cương,quên luôn mấy thứ chết tiệt trong đầu.Tỉnh dậy đi nấu ít đồ ăn rồi lại ngồi vô máy,làm bài,lại đề cương,lại chuyên ngành.Mỗi lần đến mùa thi ,em đều dậy lên suy nghĩ ước gì được đi đâu đó vài ngày,xách ba lô,nhảy lên xe,chẳng mang theo gì nhiều,chỉ mang mỗi tiền.Thế là đi..

Em nghĩ thế nhưng chẳng bao giờ làm được.Em không muốn trượt các môn học,không đủ tự tin để đánh đổi.Muốn nói với ai đó rằng đang cảm thấy áp lực,thấy buồn.Nhưng hình như ai đó cũng đang không vui,đang trăn trở vì “ai đó” khác nữa.Chắc không phải là em..

Ngày hôm nay là ngày chết tiệt gì mà mọi thứ đều đổ lên đầu em hết thảy.Em ngủ dậy và nhận được 1 sms từ số lạ.Lạ vì không còn trong danh bạ,đã từ lâu.Ngỡ là đã quên nhưng em vẫn biết là ai.. 

-Ya hông chơi FB nữa à?Lâu rồi H không thấy..

Em nghe có gì đó nghẹn trong cổ họng.Có lẽ lòng đã vững nên chỉ cảm thấy có một dòng điện lan tỏa.Không thể khóc,chỉ thấy lòng chùng xuống.Em block mọi thứ rồi mà.Đừng tìm kiếm,dõi theo em nữa..

Em tính không rep lại,nhưng rốt cuộc cũng send đi 1 sms vô cùng dở hơi,chỉ vỏn vẹn 1 chữ:

-Ừm..

Sao những lúc em rối tung thế này,cần có ai đó nói:”Cố lên cô gái” thì  chẳng tìm thấy ai.Giá có ai đó giữ em lại,một lát thôi..

Trời,sao em cô đơn gần chết thế này nhĩ ..?!

Hay em lại lầm lũi quay về với cuộc sống 2 năm qua,tuy có âm ỉ nhưng thanh thản.Chẳng bận lòng,chẳng lo nghĩ.Nụ cười cũng đến tự nhiên hơn..

Hay là thế nhỉ..? 

16/5/2012 

Ngoài trời đang nắng.Lòng nghe trống vắng đã lâu..

Hình như mắt em ướt,nhòe cả kính..

Mình hay đọc tumblr của bạn, thấy bạn viết hay hay, nhiều khi ngẫu nhiên mà mình cũng có những nỗi niềm như thế. ^^ Hi vọng bạn sẽ không còn thấy cô đơn nữa

Chào bạn mới.Rất vui vì lời khen. và cũng Cám ơn vì đã động viên mình.Hi vọng mình sẽ cảm thấy không cô đơn nữa trong thời gian tới.hì hì XD

waaaaaaaaaaaaaaaaaaaa,my Ya got new friend in tumblr

sắp hết ngày

thật ra thì vẫn chưa hoàn thành những việc mình đề ra trong ngày hôm nay

đáng lẽ fai đi khám bệnh thì nằm ườn ở nhà ngủ -> từ lúc thức tới giờ cứ fai rên rỉ,than khóc ỉ ôi với mẹ vì quá đau

định sẽ học xong ít nhất là 3 phần trong bài nói ngày mai,để gọi là cho mn ko thể nói gì mình dc…dù hôm nay mình đến trễ..nhưng rồi cũng phá sản vì bị đau bụng

và vì ko học xong nên đống đề cương dg lối vẫn chưa đụng dc chữ nào

..

xong tiêu đời

kệ xác đời có đưa đẩy,ta vẫn thanh thản đi ngủ,mơ thật đẹp

để mai có mà bị cả nhóm lao vào đánh thì vẫn dc an ủi phần nào

bụng đau thắt tới muốn khóc mà mai ko thể đi khám…mệ,bực quá

happy mother’s day

xl vì con chưa làm gì cho mẹ,xl vì có những lúc con vô cùng hỗn,chọc tức mẹ,xl vì những lúc con đổ hết lỗi cho mẹ đã khiến con fai sống thế này

nhưng vì mẹ là mẹ của con nên chẳng là gì fai ko

con ko ngoan ko giỏi nhưng con yêu mẹ

sống khỏe mạnh mẹ nhé

http://travel.huyenchip.com/2012/01/a-life-changing-decision/

got so many inspiration from that girl

there are no either wrong or right decision

than thở ..than thở

đời như đống shit vậy đó.mệt mỏi,chán nản

đã biết lịch thi,20 ngày để học mn thứ lại từ đầu…quá đáng sợ,thật ra thì trong đầu + cả body đang run lên vì ko lo ko biết fai học thế nào đây

thế mà mình toàn nghĩ đến chuyện chơi bời,trai gái

xong,thế là từ giờ phải tu thôi

tạm biệt các bạn

 thằng bạn mình chụp tấm này

quá đẹp cho 1 shoot hình

đơn giản đến kì lạ

4:38 am

vừa mới xem xong A little called love

chắc mắt mũi bữa sau sẽ xưng húp,ko khác gì con panda

òa òa òa

film dê thương kinh khủng,nhẹ nhàng và đáng yêu kinh khủng

thích cách nó lý giải mọi chuyện qua từng trang ảnh

và vì cuối cùng thì nó là cái kết có hậu

*ngủ* và mơ về 1 cái kết có hậu cho tình yêu rất 3 chấm của e

p/s:bạn kia hỏi e,chẳng bik a quen thật hay quen chơi.ờh e bảo là quen thật vì thấy a rất hứng thú với nó mà.Nhưng,nó lại khiến e suy nghĩ tại sao bạn ấy lại thắc mắc điều đó…chẹp,chàng trai ko stable của e ơi,a bước qua biết bao cuộc tình từ khi chúng ta không còn học chung,vậy mà a ko để e quên a và bắt đầu 1 ty mới.